MỘT SỐ KINH NGHIỆM
Truyện ngắn và truyện dài phải khác nhau ở tính chất.
Truyện ngắn không phải là truyện mà là một vấn đề được xây dựng bằng chi tiết với sự bố trí chặt chẽ và bằng thái độ với cách đặt câu dùng tiếng có cân nhắc.
Muốn truyện là truyện ngắn, chỉ nên lấy một ý chính làm chủ đề cho truyện. Những chi tiết trong truyện chỉ nên xoay quanh chủ đề ấy. Không có chi tiết thừa, rườm rà, miên man.
Mỗi truyện cần có một ý, một ý thôi. Ý ấy là ý chính của truyện nhưng thực ra ở trước mắt. Thường thì nó chỉ là một câu hỏi mà tôi vụt nghe thấy, hoặc một hình ảnh thoáng qua trong khi tôi đi đường. Nó cũng là một chi tiết của một thời sự, hoặc chỉ là tấm ảnh đăng trên báo. Nó cũng lại là những câu thì thào từ miệng nọ sang miệng kia. Nếu đề tài ấy, bản thân nó đã nói lên được cái gì thì tôi viết nó bằng một thái độ do nếp nghĩ của tôi tạo ra. Nhưng thường thì đề tài chỉ gợi được cảm xúc. Lúc đó, tôi xây dựng truyện bằng cách chắp nối chi tiết, hình ảnh tâm lý, lời đối đáp, làm cho nó ăn khớp với nhau, để cuối cùng, ở câu kết, làm nổi bật được vấn đề muốn đặt ra hoặc đã giải quyết.
Theo tôi nhận xét, khi một truyện diễn ra từ đầu đến cuối bằng nhiều cách nhiều việc, tác giả nên đóng vai người ngoài mà kể lại cho độc giả nghe.
khi một tiểu thuyết chỉ dựa vào cảnh vào việc để nói lên sự diển của tâm lý, của tư tưởng, người viết truyện dùng hình thức kể chuyện cũng không sao. Nhưng tốt hơn là nên dùng hình thức mình kể chuyện mình. Mình nói tâm lý tư tưởng mình thì được người nghe dễ tin là thực, là đúng.
Tôi đã không dùng hình thức mình kể chuyện mình trong Hai thằng khốn nạn, Thầy cáu, bởi vì những truyện này cần tả nhiều cảnh, nhiều việc. Nhưng tôi đã xưng tôi trong Tôi chủ báo, anh chủ báo để tả những ý nghĩ bẩn thỉu của bọn con nhà giáu vì danh hão mà bị lừa và đi lừa lẫn nhau. Tôi đã xưng tôi trong Cái lò gạch bí mật để tả những ý nghĩ của vai phụ, là một anh này phục vụ một anh lố khác, vì anh lố khác cứ tự cho mình là tinh khôn.
Ngoài hai hình thức trình bày truyện này, thỉnh thoảng ta cũng nên tìm tòi mà thay đổi lối kể chuyện, để viết cho đỡ chán.
Thế là mợ nó đi Tây chỉ là những bức thư lẻ tẻ của người vợ đi du học bên Pháp viết cho chồng.
Chiếc quan tài là một truyện mà chủ động là một vật vô tri, nhưng đã hành động rất linh hoạt.
Cô Kếu gái tân thời, Nỗi lòng ai tỏ là những truyện không có chuyện.
Hai cái bụng không những không có chuyện, còn không có cả hành động nữa.
Tơ vương là truyện viết theo thể nhật ký.
1931-1932 là truyện tôi không phải việt một chữ nào. Tôi đã cắt những mẩu báo đăng về một sự việc diễn ra trong hai năm này với trình tự thời gian hẳn hoi, rồi dán lại thành mộ truyện có đầu có đuôi xảy ra về sự việc ấy !
Tôi còn muốn thử viết những truyện mà cách trình bày khó khăn hơn : một truyện mà từ đầu đến cuối kết hợp bằng toàn những cảnh không liên quan gì với nhau ; một truyện mà chủ động không phải là một người mà là một tập thể ; một truyện mà chỉ có lời một người đương nói với người khác bằng điện thoại (
Trích Hỏi chuyện các nhà văn,
Lưu trữ Blog
-
▼
2008
(173)
-
▼
tháng 10
(105)
- Huy Cận : một Vẻ đẹp của quá khứ
- Bảo Ninh
- MAUGHAM
- BÙI HIỂN
- Nguyễn Công Hoan
- Maupassant
- TÔ HOÀI
- TCHEKOV
- Nguyễn Đình Nghi
- Nguyễn Bính
- Thạch Lam
- Vĩnh biệt tác giả Ông Đồ
- Tưởng nhớ Nguyễn Hiến Lê
- Thâm Tâm
- trăng vàng vỡ nửa hay là chất bi tráng ở Văn Cao
- Chân trời không bao giờ cũ
- Tú Xương, Nhà báo?
- Công việc của Phan Bội Châu lúc về già
- Tính hiện đại của Nguyễn Công Trứ
- Cuộc tìm kiếm giữa màn sương huyền thoại
- 2. Xuân Diệu và một quan niệm cởi mở về tính dân ...
- Phan Thị Vàng Anh
- Đồng Đức Bốn
- Bùi Chí Vinh
- Nguyễn Huy Thiệp
- Lý Lan
- Nguyễn Duy
- Lưu Quang Vũ & Xuân Quỳnh
- Nguyễn Minh Châu
- Nguyễn Thành Long
- Nguyễn Khải
- Trần Dần
- Tế Hanh
- Nguyên Hồng
- Tô Hoài
- NAM CAO
- Thanh Tịnh
- Xuân Diệu
- Nguyễn Tuân
- Thâm Tâm và Trần Huyền Trân
- Hàn Mặc Tử
- Hồ Dzếnh
- Nguyễn Bính
- Vũ Trọng Phụng
- Vũ Bằng
- Lê Văn Trương
- Lưu Trọng Lư
- Tú Mỡ
- Nguyễn Công Hoan
- Thạch Lam
- Thế Lữ
- Khái Hưng
- Ngô Tất Tố
- Phan Khôi
- Tản Đà
- Tú Xương
- Hồ Xuân Hương
- Nguyễn Gia Thiều
- KHUÔN MẶT TINH THẦN CỦA MỘT TRÍ THỨC: TRƯỜNG HỢP ...
- DƯƠNG QUẢNG HÀM VÀ BƯỚC ĐẦU HÌNH THÀNH CỦA MỘT NỀ...
- MỘT BƯỚC KHAI PHÁ CỦA VŨ BẰNG TRONG VIỆC XỬ LÝ NG...
- NHỮNG BIẾN HOÁ CỦA CHẤT NGHỊCH DỊ TRONG TRUYỆN NGẮ...
- LÊ VĂN TRƯƠNG: MỘT KIỂU TỒN TẠI TRONG VĂN HỌC
- VŨ TRỌNG PHỤNG: CÁI NHÌN BẢO THỦ Ở MỘT NGÒI BÚ...
- VŨ TRỌNG PHỤNG VÀ MỘT LỚP NGƯỜI THÀNH THỊ, MỘT NỀN...
- NGUYỄN TUÂN: TÊN TUỔI CÒN MÃI VỚI THỂ TUỲ BÚT
- NGUYỄN TUÂN NHƯ MỘT CON NGƯỜI THỜI ĐẠI
- THẠCH LAM: TÌM VÀO NỘI TÂM, TÌM VÀO CẢM GIÁC Thạc...
- THẠCH LAM: CỐT CÁCH MỘT TRÍ THỨC MỚI
- NGÔ TẤT TỐ VÀ MỘT CÁCH THÍCH ỨNG TRƯỚC THỜI CUỘC
- NGUYỄN CÔNG HOAN VÀ THỂ TIỂU THUYẾT
- Ðồng Ðức Bốn và chất hoang dại trong thơ
- Trần đăng khoa
- Xuân Quỳnh
- Phan Thị Thanh Nhàn
- Nguyễn Thị Ngọc Tú
- Dương Thị Xuân Quý.
- Hoài Anh- Nguyễn đức MậuLê Lựu - Triệu Bôn
- Bằng Việt
- Lưu Quang Vũ
- ĐỖ CHU
- Bùi Minh Quốc
- Hồ Phương
- Chính Hữu
- Xuân Sách - Hà Ân và những người khác
- Nguyễn Minh Châu
- Nguyễn Khải
- Trần Đăng - Hoàng Lộc Vũ Cao - Từ Bích Hoàng
- Đoàn Giỏi
- Hà Nội với tôi Nguyễn Thành Long
- Nguyễn Quang Sáng
- Nguyễn Văn bổng - Nguyễn Thành Long - Phạm Hổ
- Nguyễn Đình Thi
- Nguyễn Huy Tưởng
- Tô Hoài
- Nam Cao
- Trần Huyền Trân - Thâm Tâm - Nguyễn Bính
- Nguyên Hồng.
- Mạnh Phú Tư - Chế Lan Viên Tế Hanh - Bùi Hiển
- Xuân Diệu
- Nguyễn Tuân
- Thạch Lam
- Ngô Tất Tố
- Nguyễn Công Hoan
- Hoàng Ngọc Phách
-
▼
tháng 10
(105)