Một thi sĩ khác, từ khi mới xuất hiện trong lực lượng những người viết trẻ hồi đầu chống Mỹ, đã được coi như rất lịch sự, tài hoa, trí thức và thường coi như tiêu biểu cho Hà Nội hôm nay, đó là Bằng Việt.
Cũng như Lưu Quang Vũ, Bằng Việt học phổ thông ở Hà Nội. Về sau, dù đã đi học ở nước ngoài, rồi lại về công tác ở một cơ quan rất nghiêm túc như Viện Luật, thuộc ủy ban khoa học xã hội, nhưng lúc nào trông anh cũng còn dáng dấp thư sinh, trẻ trung hiền hậu. Anh em bè bạn đến nhà chơi thường ngồi nghe Bằng Việt kể một ít tin tức văn học ở nước ngoài, đọc một ít bài thơ mới dịch, hoặc mở máy quay đĩa, nghe một vài bản nhạc cổ điển.
Nhưng tất cả những cái đó không xa lạ với Hà Nội chiến đấu. Trong cách giải thích của nhà thơ, tác giả tập Bếp lửa mới in ra bấy giờ, toàn bộ truyền thống văn hoá nói chung, truyền thống lịch sử của Hà Nội nói riêng, nghĩ cho kỹ, đều dẫn tới một kết luận duy nhất, chúng ta phải đánh Mỹ.
Đánh Mỹ là lương tâm, hy vọng!
Đánh Mỹ là “tận cùng hạnh phúc”!
Không phải ngẫu nhiên mà bài thơ viết về Hà Nội hay nhất của Bằng Việt có nhan đề Trở lại trái tim mình. Nó quy tụ nhiều suy aghĩ của thế hệ thanh niên có tri thức của Thủ đô lúc ấy, mà cái suy nghĩ thường trực nhất là sứ mệnh lịch sử của Hà Nội, tầm vóc của Hà Nội trong cuộc chiến đấu chung.
Tuy không có những chữ huyền thoại, thần thoại như thơ Bùi Minh Quốc hồi nào, nhưng âm hưởng chính mà thơ Bằng Việt toát ra, vẫn là âm hưởng hoà hợp, cá nhân và tập thể hoà hợp, hôm nay và hôm qua hoà hợp, nghĩa là thực chất vẫn là rất gần với sự thành kính thiêng liêng của huyền thoại. Có những chi tiết phác ra hình ảnh một thành phố trong chiến tranh, những chuyến hàng sang sông, cầu phao cót két, những hầm trú ẩn cá nhân… Nhưng cái phần để lại ấn tượng sâu sắc nhất, qua sự miêu tả của tác giả là một Hà Nội có truyền thống văn hoá lâu đời, lại từng trải, khiến người ta vừa cảm thấy vừa yêu, vừa phục.
Bằng Việt đã làm khá nhiều bài thơ về Hà Nội. Trong thơ anh, Hà Nội là gặp gỡ của bạn bè, của tình yêu. Là nơi xuất phát để đi xa. Là nơi sống với mọi vui buồn của đất nước. Lại là nơi sẽ quay về sau đất nước đã thống nhất, và theo cách nhấn mạnh của nhà thơ, bấy giờ, Hà Nội vẫn trọn vẹn vẻ đẹp cũ, như người con gái trải qua bao nhiêu thử thách của chiến tranh bên vẻ dịu dàng, có thêm cái rắn rỏi và sâu lắng hơn trong cách nghĩ, nên càng thêm đẹp. Không phải chỉ riêng nhà thơ tác giả Trở lại trái tim mình, Lương tâm mà có thể nói và rất nhiều người trong chúng ta, trong những năm chiến tranh, đã nghĩ như vậy.
Như trên vừa kể, khi cuộc chiến đấu chống Mỹ vừa bắt đầu thì Bằng Việt học xong đại học ở nước ngoài về, và từ đó, những nét tiểu sử riêng của nhà thơ hầu như hoà nhập với những lo toan bận bịu chung của người cán bộ thành phố. 1965-1966, bắt đầu sơ tán, người lên Sơn Tây, người qua Sông Hồng, về Bắc Ninh, Hải Dương. Cầu gẫy, rồi cầu được khôi phục. Những ngày về qua Hà Nội, nấu cho nhau bát canh mì sợi, mua ít gạo, kiếm ít sách vở rồi lại ra đi. Những năm bảy mươi, một đợt sơ tán ngắn nữa, một đợt đánh B52, và những ngày đi chiến trường, vào Đông Hà, Quảng Trị, vào xa nữa, B2, B1, sau đó là chiến thắng, là gặp mặt ở Sài Gòn.
Mười năm ấy, Bằng Việt luôn luôn đứng ở góc độ Hà Nội để viết. Có những băn khoăn, xao động, nhưng rồi những yên tâm hợp lý lại đến, cái yên tâm rất cần thiết cho đời sống bình thường. Và cả cái tâm tình kỳ lạ này - say mê, ngơ ngác với chính mình.
Hà Nội ơi! Không biết bao lần
Tôi đi vắng rất lâu, trở về gặp lại
Hà Nội vẫn làm tôi ngơ ngác mãi
Giữa nhịp phố quá dịu dàng, mái phố quá yên tâm
Đó cũng là - theo nhà thơ - một cách chiến đấu của Hà Nội, một cách góp phần vào cuộc chiến đấu chung của cả nước.
Lưu trữ Blog
-
▼
2008
(173)
-
▼
tháng 10
(105)
- Huy Cận : một Vẻ đẹp của quá khứ
- Bảo Ninh
- MAUGHAM
- BÙI HIỂN
- Nguyễn Công Hoan
- Maupassant
- TÔ HOÀI
- TCHEKOV
- Nguyễn Đình Nghi
- Nguyễn Bính
- Thạch Lam
- Vĩnh biệt tác giả Ông Đồ
- Tưởng nhớ Nguyễn Hiến Lê
- Thâm Tâm
- trăng vàng vỡ nửa hay là chất bi tráng ở Văn Cao
- Chân trời không bao giờ cũ
- Tú Xương, Nhà báo?
- Công việc của Phan Bội Châu lúc về già
- Tính hiện đại của Nguyễn Công Trứ
- Cuộc tìm kiếm giữa màn sương huyền thoại
- 2. Xuân Diệu và một quan niệm cởi mở về tính dân ...
- Phan Thị Vàng Anh
- Đồng Đức Bốn
- Bùi Chí Vinh
- Nguyễn Huy Thiệp
- Lý Lan
- Nguyễn Duy
- Lưu Quang Vũ & Xuân Quỳnh
- Nguyễn Minh Châu
- Nguyễn Thành Long
- Nguyễn Khải
- Trần Dần
- Tế Hanh
- Nguyên Hồng
- Tô Hoài
- NAM CAO
- Thanh Tịnh
- Xuân Diệu
- Nguyễn Tuân
- Thâm Tâm và Trần Huyền Trân
- Hàn Mặc Tử
- Hồ Dzếnh
- Nguyễn Bính
- Vũ Trọng Phụng
- Vũ Bằng
- Lê Văn Trương
- Lưu Trọng Lư
- Tú Mỡ
- Nguyễn Công Hoan
- Thạch Lam
- Thế Lữ
- Khái Hưng
- Ngô Tất Tố
- Phan Khôi
- Tản Đà
- Tú Xương
- Hồ Xuân Hương
- Nguyễn Gia Thiều
- KHUÔN MẶT TINH THẦN CỦA MỘT TRÍ THỨC: TRƯỜNG HỢP ...
- DƯƠNG QUẢNG HÀM VÀ BƯỚC ĐẦU HÌNH THÀNH CỦA MỘT NỀ...
- MỘT BƯỚC KHAI PHÁ CỦA VŨ BẰNG TRONG VIỆC XỬ LÝ NG...
- NHỮNG BIẾN HOÁ CỦA CHẤT NGHỊCH DỊ TRONG TRUYỆN NGẮ...
- LÊ VĂN TRƯƠNG: MỘT KIỂU TỒN TẠI TRONG VĂN HỌC
- VŨ TRỌNG PHỤNG: CÁI NHÌN BẢO THỦ Ở MỘT NGÒI BÚ...
- VŨ TRỌNG PHỤNG VÀ MỘT LỚP NGƯỜI THÀNH THỊ, MỘT NỀN...
- NGUYỄN TUÂN: TÊN TUỔI CÒN MÃI VỚI THỂ TUỲ BÚT
- NGUYỄN TUÂN NHƯ MỘT CON NGƯỜI THỜI ĐẠI
- THẠCH LAM: TÌM VÀO NỘI TÂM, TÌM VÀO CẢM GIÁC Thạc...
- THẠCH LAM: CỐT CÁCH MỘT TRÍ THỨC MỚI
- NGÔ TẤT TỐ VÀ MỘT CÁCH THÍCH ỨNG TRƯỚC THỜI CUỘC
- NGUYỄN CÔNG HOAN VÀ THỂ TIỂU THUYẾT
- Ðồng Ðức Bốn và chất hoang dại trong thơ
- Trần đăng khoa
- Xuân Quỳnh
- Phan Thị Thanh Nhàn
- Nguyễn Thị Ngọc Tú
- Dương Thị Xuân Quý.
- Hoài Anh- Nguyễn đức MậuLê Lựu - Triệu Bôn
- Bằng Việt
- Lưu Quang Vũ
- ĐỖ CHU
- Bùi Minh Quốc
- Hồ Phương
- Chính Hữu
- Xuân Sách - Hà Ân và những người khác
- Nguyễn Minh Châu
- Nguyễn Khải
- Trần Đăng - Hoàng Lộc Vũ Cao - Từ Bích Hoàng
- Đoàn Giỏi
- Hà Nội với tôi Nguyễn Thành Long
- Nguyễn Quang Sáng
- Nguyễn Văn bổng - Nguyễn Thành Long - Phạm Hổ
- Nguyễn Đình Thi
- Nguyễn Huy Tưởng
- Tô Hoài
- Nam Cao
- Trần Huyền Trân - Thâm Tâm - Nguyễn Bính
- Nguyên Hồng.
- Mạnh Phú Tư - Chế Lan Viên Tế Hanh - Bùi Hiển
- Xuân Diệu
- Nguyễn Tuân
- Thạch Lam
- Ngô Tất Tố
- Nguyễn Công Hoan
- Hoàng Ngọc Phách
-
▼
tháng 10
(105)